Slider

Học Đàn Guitar

Giải trí

Tin tức mới

Tài liệu CNTT

Thủ thuật CNTT

CLB Webmaster

Hình ảnh

Nghệ thuật góp ý

Lời góp ý nếu không đúng cách sẽ gây phản ứng ngược cho người được góp ý. Ranh giới giữa góp ý và phê phán là rất gần nhau. Thay vì đem đến bài học kinh nghiệm để giúp họ trưởng thành hơn sau sự việc, thì chúng ta mang lại cho họ sự đau đớn, khó chịu, bức bối. Lời phê phán là một trong những nhân tố có sức hủy hoại khủng khiếp trong cuộc sống. Nó khiến cho chúng ta trở nên tự tin, rụt rè, giảm sút lòng tự trọng, không dám nói hoặc làm những việc tốt cho bản thân và những người xung quanh, rạn nứt những mối quan hệ,… Con người chúng ta không ai thích bị phê phán. Chúng ta sẵn sàng chấp nhận những lời góp ý chân thành, mang tính xây dựng và tích cực để trưởng thành hơn, chứ không bao giờ muốn chấp nhận những lời chỉ trích hoặc mạt sát. Như vậy thì góp ý cho người khác cũng cần phải học, nếu không khéo nó trở thành phê phán thì khổ.
Ở đây tôi chia sẻ một phương pháp góp ý rất hiệu quả mang tên kỹ thuật “bánh mì kẹp thịt”, gồm 3 bước vô cùng đơn giản:

Bước 1
 (lát bánh mì mặt trên)
: chúng ta chia sẻ 1 điều gì đó mình đánh giá cao ở người kia gần đây, thông qua hành động cụ thể mà mình chứng kiến được, hoặc nghe kể về họ với thông tin chính xác. Việc bạn vào thẳng vấn đề đôi khi sẽ khiến người kia nghĩ rằng bạn đang tấn công họ, phê phán hay kết tội họ, điều này khiến họ tạo một bức tường chắn giữa họ và bạn, và họ không những không tiếp thu những gì bạn nói nữa, mà còn dễ nảy sinh ác cảm với bạn cho dù bạn đang chia sẻ với thành ý tốt đẹp dành cho họ.
Chính vì thế, việc bạn đánh giá cao nỗ lực/ thành quả nào đó của họ gần đây khiến họ mở lòng ra với những lời góp ý của bạn. Một từ rất hay dùng vẫn dùng để chuyển sang bước 2 đó là “Bên cạnh đó”“Ngoài ra”,…
Bước 2
 (lớp đồ ăn kẹp ở giữa):
 đây là lúc bạn chia sẻ ra những điều góp ý hoặc không hài lòng ở họ. Bạn cứ mạnh dạn nói ra những ý kiến của mình, vì ở bước 1 bạn đã “chiếm được” sự sẵng sàng lắng nghe của họ.
Tuy nhiên, chúng ta chú ý đến cách nói gồm 3 thành tố: từ ngữ sử dụng, giọng điệungôn ngữ hình thểsao cho văn minh và phù hợp với tình huống. Bởi có câu rằng “Của cho không bằng cách cho”. Để làm được điều này, chúng ta phải học cách làm chủ cảm xúc của mình trong những tình huống quá căng thẳng, bức xúc,… hoặc tốt nhất không nên góp ý khi chúng ta đang trọng trạng thái quá tiêu cực.
Bước 3
 (lát bánh mì mặt dưới):
 bạn nên khép lại quá trình góp ý này bằng một lời nói tích cực về người kia. Ví dụ có thể lặp lại thành quả của họ trong bước 1; đánh giá cao nỗ lực của họ trong quá trình làm việc; tin tưởng họ sẽ không tiếp diễn hành động này nữa; tha thứ cho họ,… Sau đó, một nụ cười hoặc một cái vỗ vai nhẹ của bạn sẽ khiến người kia cảm thấy họ đang được tin tưởng và kì vọng ở bạn. Chắc chắn họ sẽ nỗ lực để đạt kết quả tốt hơn trong lần sau.

Ngoài ra, để việc góp ý trở nên hiệu quả, đây là 3 nguyên tắc PHẢI NHỚ:


1/ Khi góp ý ở bước 2, bạn lưu ý chỉ tấn công vào hành động của họ, không bao giờ được tấn công vào con người. Mạnh Tử đã nói “Nhân tri sơ tính bổn thiện”, mỗi người chúng ta khi sinh ra đều như nhau, giống như những tờ giấy trắng, có sai hay không là do hành động sai, và hành động sai là do tác động của hoàn cảnh lúc ấy và sự thiếu chín chắn trong suy nghĩ. Hành động sai thì có thể sửa chữa được ngay lập tức, còn con người sai thì “Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời”. Do đó, chỉ tấn công vào hành động. Ngoài ra, đây là còn là một yếu tố tâm lý, khi tấn công vào hành động của người kia, tức là bạn đang nói với họ rằng họ hoàn toàn có thể làm tốt hơn, bởi đó là một lựa chọn của họ. Còn ngược lại thì bạn đang nói với họ rằng họ không thể làm gì được nữa bởi tính cách họ là như vậy rồi. Minh họa sự khác biệt giữa hai câu nói: “Trời ơi, tại sao bạn cho phép mình quên làm điều đó?” với “Bạn là đồ bất cẩn, có việc đó mà cũng quên thì còn làm gì cho ra hồn”


2/ Chỉ ra chính xác, cụ thể sự việc, không thêm bớt thông tin, không làm thái quá vấn đề cũng như không suy diễn theo thành kiến cá nhân. Minh họa hai câu nói: “Buổi sinh hoạt hôm nay chỉ có 10 bạn tham dự, nội dung sinh hoạt được đánh giá tốt, như vậy bạn A cần phải xem lại khâu truyền thông.” với “Buổi sinh hoạt hôm nay số người tham dự quá ít, không thể chấp nhận được. Truyền thông kiểu này thì dẹp đi, buổi sau ai mà thèm đến.”


3/ Hướng đến một suy nghĩ / giải pháp tích cực. Khi phê phán một ai đó, bạn phải luôn suy nghĩ theo hướng tích cực, mang tính xây dựng để giúp người kia trở nên tốt hơn, trưởng thành hơn sau sự việc. Nếu chỉ đơn giản là phê phán để thỏa lòng tức tối của bạn, hoặc a dua theo đám đông hoặc chỉ đơn giản để vui đùa, lên án thì thật ra bạn đang cho phép mình xử sự một cách ích kỉ, chỉ nghĩ để thỏa mãn cho bản thân. Minh họa hai câu nói: “Bài thuyết trình của bạn sẽ hay hơn nếu slide được chỉnh chu, không còn lỗi chính tả nữa.” với “Bài thuyết trình này mà đem ra ngoài người ta sẽ cười cho, nhóm bằng đó con người mà để cái slide đầy lỗi chính tả.”



Hy vọng rằng một số mẹo nho nhỏ như thế giúp được bạn trong những tình huống khó xử: muốn nói mà không biết nói thế nào.

Nguồn: Blog 
Vũ Đức Trí Thể

SỐNG THẬT dễ hay khó?

SỐNG THẬT dễ hay khó?

Hôm nay đọc bài báo này và cảm thấy cần chia sẻ một điều gì đó: http://laodong.com.vn/Xa-hoi/Benh-thanh-tich-hien-hinh/76309.bld

Tôi còn trẻ, trải nghiệm ít và vốn sống chưa nhiều. Những gì sắp nói ra dưới đây chỉ dám xem là một góc nhìn của một người trẻ non nớt. Tuy nhiên, tôi nghĩ ít ra mình cũng theo dõi tin tức hàng ngày và từng có dịp tiếp xúc nhiều bậc đáng kính trong xã hội để gọi là có chút suy gẫm về cuộc đời. Tôi rút ra một điều: SỐNG THẬT trong xã hội hiện nay là khó.
Sẽ bị xem là ngây thơ, khờ khạo, thậm chí ngu dốt nếu người ta dám sống thật với SỰ THẬT. Ai cũng biết nên sống thật, nên nói thật và nên làm thật. Nhưng khó, rất khó!
Ngày nay, nhiều người dễ dàng đánh mất lương tâm khi chế biến thực phẩm bằng những thứ ôi thối, độc hại. Họ sẵn sàng lấy nhựa làm gạo, lấy nylon làm bún, lấy chất tẩy rửa làm dầu ăn, chế biến cà phê bằng cách cho vào đó thủy ngân, chì, đường hóa học,… Thật đáng sợ! Những thông tin này chỉ xuất hiện vài năm gần đây nhưng trở nên quen tai với mọi người. Nó đã và đang là nỗ ám ảnh của các bà mẹ bởi hàng ngày phải đi chợ chọn đồ ăn với mong muốn có những bữa cơm dinh dưỡng cho gia đình. Quả là khó cho họ! Mẹ tôi hay nói vui: “Bây giờ có muốn kiêng cử cũng chẳng biết kiêng gì, cái gì cũng làm từ phẩm màu, hóa chất gây ung thư. Không lẽ chỉ ăn cơm với đậu hủ?”. Ấy chết mẹ ơi, đậu hủ giờ cũng toàn thạch cao mà!!!
Chắc bạn cũng đồng ý với tôi rằng người Việt Nam rất xem trọng bữa cơm gia đình bởi nó không chỉ đơn giản cung cấp thức ăn no mà còn là nơi thắt chặt tình cảm giữa các thành viên. Ấy vậy mà hiện nay, chất lượng thật của những bữa cơm gia đình đang bị đe dọa một cách đáng sợ chỉ vì một số cá nhân tư lợi. Làm sao bữa cơm có thể trọn vẹn được khi lòng nơm nớp lo sợ trong từng miếng ăn, trong từng cái nhấc đũa? Câu hỏi này tôi muốn gửi đến những người đang làm điều kia trả lời giúp.
Đang hoạt động trong lĩnh vực đào tạo phát triển bản thân nhưng chính tôi cũng phát hoảng khi thấy ồ ạt nhiều công ty ra đời với sự tự xưng rất kêu. Bằng cách ảo thuật câu chữ thế là có một hồ sơ diễn giả “hoành tráng” và chương trình đào tạo “bài bản”. Tôi thật sự lo lắng cho những học viên nào trót học ở đó. Tôi nghĩ có hai nguyên nhân: hoặc là những người làm điều đó suy nghĩ quá đơn giản về đào tạo, hoặc có thể lương tâm của họ không còn “răng” để mà… vừa cắn vừa rứt nữa rồi? Trong quá trình làm việc với các bạn Trainee (Chuyên gia đào tạo triển vọng của TGM) – những người sẽ đứng lớp sau này, điều tôi luôn yêu cầu các bạn phải ngấm vào máu, vào xương tủy của mình là SỰ CHÍNH TRỰC, tức là thành thật với lương tâm và con người của mình. Không những yêu cầu, mà nếu có bất kì một dấu hiệu nào xâm phạm điều đó thì ngay lập tức đối với tôi họ không còn phù hợp với nghề này nữa. Tôi quan niệm: đứng lớp không đơn giản chỉ là chia sẻ với học viên những điều hay mà còn là dạy chính mình phải sống với những điều đó.
Giá trị thật của sự giàu có cũng đang bị xâm phạm. Những hiện tượng khoe mẽ, tổ chức đám cưới đình đang với dàn siêu xe đang là mốt của nhiều đại gia giàu có mới nổi. Người ta gọi đó là giàu nhưng chưa kịp… sang, vì người sang chẳng ai làm vậy bao giờ. Người giàu đích thực họ hiểu giá trị của đồng tiền, cái gì đáng chi thì chi, không đáng thì một đồng cũng không chi. Nghĩ đi thì cũng nghĩ lại, quả là thật khó cho họ bởi khoe mẽ cũng có cái lợi của nó trong xã hội hiện nay, nơi mà giá trị vật chất đang lên ngôi và trở thành thước đo cho nhiều lựa chọn.
Một hiện tượng khác cũng phổ biến mà bản thân tôi rất nhiều lần là nạn nhân, đó là nạn rải đinh ngoài đường để bẫy người nhằm kiếm chác chút đỉnh. Cái thật của lương tâm nghề nghiệp đang bị bào mòn ngay trong cả một nghề giản đơn. Việc kiếm sống lương thiện trở nên khó khăn hơn bao giờ hết với những con người này. Rồi ngẫm cũng thông cảm phần nào, bởi cái mưu sinh hàng ngày quá lớn đang thúc giục họ phải làm điều sai trái. Chắc là họ không muốn như vậy đâu!
Điều cuối cùng – là điều bài báo đề cập trong đầu bài viết, theo tôi là điều đáng ngại nhất. Dạo gần đây chắc ai cũng nhận thấy đang dấy lên một thực trạng trong giáo dục: Ai cũng muốn có thành tích, từ học trò đến người đứng lớp, rồi cả ban giám hiệu lẫn phụ huynh,… Học trò thì muốn bài thi điểm mười. Thầy cô muốn lớp của mình đạt thành tích cao khi xét duyệt thi đua. Ban giám hiệu thì muốn đạt danh hiệu trường giỏi để mong được cấp ngân sách thật nhiều. Phụ huynh thì muốn con mình phải là số một. Thành tích không có gì xấu (thậm chí rất tốt nếu đạt được bằng sự phấn đấu thật), nhưng nó trở nên nguy hiểm vô cùng nếu ta khao khát đạt được bằng mọi giá, kể cả vượt quá ranh giới của lương tâm để đi vào vùng đen tối. Người ta gọi đó là“bệnh thành tích” – một hiện tượng rất đáng lên án. Tôi ủng hộ tinh thần học thật, làm thật, tạo giá trị thật, trở thành người có ích thật cho xã hội, từ đó xã hội trở nên văn minh thật chứ không phải cái hào nhoáng của sự giàu có ẩn sau là giả dối, khoe khoang.
Tại sao tôi lại nói đây là điều đáng ngại nhất? Bởi khi mang trong mình mầm mống của căn bệnh này, người ta dễ dàng trở thành nô lệ cho thành tích. Khi ai cũng vậy thì việc này trở nên bình thường và xã hội tất yếu sẽ xuống cấp. Nếu là học sinh đã nô lệ cho điểm thì sau này sẽ cảm thấy thoải mái nô lệ cho tiền bạc, chức vụ, địa vị và danh vọng. Khi đó, chắc chắn người ta dám đánh đổi mọi thứ (cho dù là quý giá) để có được những điều kia, mặc kệ trái với lương tâm, ngược với nhân phẩm con người.
Trong vòng xoáy xã hội cuốn mình đi, vốn bản tính “ham của ngọt” và ít tốn công sức thì SỐNG THẬT là điều vô cùng khó!

Ý nghĩa của 5 ngón tay

Ý nghĩa của bàn tay

Bài chia sẻ của anh Vũ Đức Trí Thể – chuyên gia đào tạo của TGM, phụ trách đào tạo các khóa học Tôi Tài Giỏi! Bạn Cũng Thế! (1), Tôi Tài Giỏi! Bạn Cũng Thế! (2), Tôi Tài Giỏi! Bạn Cũng Thế! Đồng Hành, Kỹ Năng Thế Kỷ 21. Anh tiếp xúc rất nhiều với các bạn sinh viên thông qua các buổi hội thảo tại các trường đại học cũng như hội thảo vì cộng đồng của TGM.
Một lá thư tôi viết riêng cho đội ngũ Trainee (Chuyên Gia Đào Tạo Triển Vọng) của TGM để chia sẻ những suy nghĩ, bài học tâm đắc và cùng các bạn hướng đến một năm Nhâm Thìn 2012 thành công. Xin giới thiệu một chút, Chuyên gia đào tạo Triển Vọng là những bạn đã xuất sắc vượt qua kì thi tuyển TGM Trainer Audition được tổ chức hàng năm của TGM. Sau khi vượt qua cuộc thi rất khắc nghiệt này, các bạn sẽ tham gia vào chương trình đào tạo và phát triển Trainer của TGM. Năm 2009, tôi trúng tuyển vào chương trình này, trải qua rất nhiều khó khăn, vui buồn, thử thách, cũng đã có lúc bỏ cuộc, rồi lại quyết tâm làm lại từ đầu, để sau 18 tháng đạt được một số thành quả của ngày hôm nay, tôi rất tự hào về điều đó … Hiểu được tất cả những thử thách đó, tôi chia sẻ với họ 5 bí quyết thành công, cũng là 5 bài học mà tôi rất tâm đắc mà muốn chia sẻ đến các bạn như là món quà xuân Nhâm Thìn 2012 này. Lá thư như sau:
Khi nhìn vào bàn tay của mình, có bao giờ bạn thắc mắc rằng ý nghĩa của nó là gì không? Tại sao nó lại có ngón to, ngón nhỏ? Tại sao ngón này ngắn, ngón kia lại dài? Tại sao ngón tay này nằm ở vị trí đó mà không phải là một vị trí khác?,..v.v.. Thành thật Thể cũng chưa bao giờ thắc mắc và tự hỏi mình điều đó cả, cho đến một dịp gặp anh Trường Chiến (người Thầy của Thể). Anh Chiến nói Thể giơ tay lên, nhìn vào đó đi và tìm hiểu xem tại sao lại như vậy? Thể nhìn vào và suy nghĩ một lúc… nhưng thật lòng là nghĩ không ra gì cả, chưa bao giờ tìm thấy ý nghĩa gì ở đôi bàn tay của mình. Anh Chiến lúc đó cười và nói với Thể rằng: “Trong bàn tay là cả một kho tàng chứa đựng những bài học, những bí quyết của người thành công đó”. Anh Chiến càng nói, Thể càng tò mò tìm hiểu nhưng…không tài nào tìm ra đáp án. Cuối cùng thì anh Chiến cũng chia sẻ 5 bài học, hay chính xác là 5 bí quyết ca mt người thành công, và nó nằm rất gần với chúng ta, cụ thể là ngay trên bàn tay của chúng ta, tựa như rằng mình đang sở hữu 5 bí quyết này mà từ trước đến giờ không nhận ra.

1. Ngón cái


Đây là ngón tay c nht, và cũng có thể nói là ngón quan trng nht trong mt bàn tay, vì hãy tưởng tượng rằng bạn mất đi ngón tay cái này thì bạn sẽ gặp rất nhiều rắc rối và khó khăn trong việc sinh hoạt, cầm nắm, nâng nhấc đồ vật,… Nó đại diện cho những những ước mơ ln, những mc tiêu ltrong cuộc sống. Đề thành công, hãy bắt đầu bằng một ước mơ, bởi có một câu nói rằng “life without dream is a life without meaning” (tạm dịch: cuộc sống mà thiếu ước mơ thì trở nên vô nghĩa). Hãy cùng nhìn những con người vĩ đại nhé. Nếu không có một ước mơ lớn, thì mc sư Martin Luther King đã không thể giải phóng nạn kì thị chủng tộc ở Hoa Kỳ vào thập kỉ 60 với một bài diễn văn “I have a dream” được đánh giá xuất sắc và trở thành một trong những bài diễn văn được yêu thích nhất trong lịch sử Hoa Kỳ. Qua ước mơ của mình là một đất nước nơi mà người da trắng và người da đen có thể chung sống hòa thuận với nhau như những con người bình đẳng, ông đã thật sự truyền cảm hứng cho cả thế giới. Đó là một ước mơ LN! Chúng ta sẽ không thể có Bill Gates và tđoàn Microsoft của ngày hôm nay nếu ông thiếu đi giấc mơ từ những ngày đầu khởi nghiệp, đó là trên bàn mi gia đìnhđu có mt máy vi tính. Và không đâu xa, TGM Corporation của chúng ta sẽ không thể hùng mạnh như ngày hôm nay nếu từ những ngày đầu tiên, chúng ta thiếu đi một ước mơ “Vì mt triu người Vit Nam hnh phúc và thành công hơn”. Như thế nhé các bạn, hãy bđu bng ước mơ và suy nghĩ LN. Với Thể, đó là ước mơ trở thành một trong những diễn giả được yêu thích nhất tại Việt Nam và mục tiêu lớn là trở thành Lead Trainer vào cuối năm 2012. Hãy mơ, vì bn có quyn mơ. Và khi đã mơ, hãy mơ LN, vì không ai có quyđánh thuế gic mơ ca bn.


Tuy nhiên, chỉ ngồi mơ không thôi thì chưa đủ, người ta sẽ kêu mình là…điên, là…khùng, là…kẻ mơ mộng viễn vông, chính vì thế…

2. Ngón út


Mơ LỚN, nhưng hãy bđu t nhng vic rt nh, tựa như ngón út là ngón nh nht trong một bàn tay. Tòa nhà Bitexco hiện là tòa nhà cao nhất tại Việt Nam với 68 tầng lộng lẫy tại trung tâm quận 1 Tp.HCM, thế nhưng nó cũng phải bắt đầu từ một viên gạch, một bao xi măng,… Để có Apple ngày hôm nay thì Steve Jobs bắt đầu bằng một công việc rất…bình thường là lắp ráp máy móc trong một garage cũ rích. Để TGM có văn phòng đăng kí rộng rãi và sang trọng như hiện nay thì chúng ta cũng đã bắt đầu từ một cái ghế salon mượn ở văn phòng công ty anh Dumb (một người bạn vào lúc ấy và hiện anh là thành viên ban hội đồng quản trị của TGM) làm chỗ tiếp khách. Việc gì cũng vậy, chúng ta phi dám x thân vào nhng vic tưởng như nh nht và không có gì quan trng, thế nhưng sau này tất cả điều đó khi xâu chuỗi lại sẽ cho chúng ta một bức tranh và một câu chuyện đầy cảm hứng của nghề Trainer. Mỗi người là một câu chuyện để kể, vì vậy câu chuyện của bạn có thú vị và lôi cuốn hay không là tùy vào ngày hôm nay bạn có nỗ lực từ những việc rất nhỏ hay không. Không ai có thể đùng một cái trở thành một Trainer giỏi, truyền cảm hứng xuất sắc,… kể cả anh Khoa hay anh Triều cũng vậy. Thể tin rằng hai anh cũng đã nỗ lực luyện tập rất nhiều, từ những động tác nhỏ nhất, cẩn thận từng câu từng chữ một, xem clip và cải tiến mỗi chi tiết nhỏ,… có như thế thì mới có anh Khoa và anh Triều ngày hôm nay (anh Khoa và anh Triều là hai diễn giả hàng đầu của TGM hiện nay và cũng là hai người Thầy của tôi). Và Thể tin rằng, đến ngày hôm nay thì hai anh vẫn đang liên tục nỗ lực từng chút một để có thể làm tốt hơn từng ngày, từng ngày.


3. Ngón tr
Đây là ngón tay chúng ta s dng mi khi cm bút viết hoc khi hc bài (đương nhiên phải kết hợp với ngón cái nữa), ý nghĩa của nó là bạn hãy hc hi không ngng. Chúng ta đang sống trong một cuộc sống có tốc độ phát triển nhanh chóng mặt và lượng kiến thức cũng như thông tin gia tăng kinh khủng, đến nỗi ngày nay không thể có bất kì ai có thể có thể giỏi mọi mặt mà xu hướng của thế giới bây giờ là chuyên môn hóa, chỉ giỏi trong một vài lĩnh vực nhất định mà thôi. Mà ngay cả khi đã có một lĩnh vực nhất định rồi thì việc thật sự giỏi trong lĩnh vực ấy cũng đòi hi n lc và kh năng kiên trì hc hi không ngng của chúng ta. Chúng ta hãy bắt đầu bằng những việc rất cụ thể, đó là mỗi ngày hãy dành ra một khoảng thời gian nhất định (chừng 1-2 tiếng) để đọc sách nâng cao kiến thức chuyên môn, trao dồi và rèn luyện kĩ năng diễn thuyết, xem video clip của những diễn giả hàng đầu để học hỏi từ họ, đọc tin tức để cập nhật kiến thức xã hội, chủ động trao đổi với nhau để học hỏi và đào sâu những vấn đề bạn tâm đắc hoặc chưa hiểu rõ,… Nói chung, có rất nhiều cách để chúng ta học, quan trọng là bạn hãy nhận thức đúng đắn để học hỏi một cách miệt mài, không bao giờ cho phép mình ngừng lại.

4. Ngón gia
Đây là ngón tay vng chãi nht. Nó vững chãi không phải vì nó dài nhất mà vì nó được gia cố bởi 4 ngón tay ở hai bên. Ý nghĩa rằng, trong cuộc sống, bạn không thể tự một mình làm tất cả, cũng như không bao giờ có khái niệm thành công một mình trên đời này, do đó bí quyết thứ tư nằm ở ngón tay giữa: hãy tìm kiếm s tr giúp t người khác. Có một câu nói thế này“cht lượng cuc sng làcht lượng ca nhng mi quan h mà bđang có, và Thể cũng tin rằng trên đời này ai cũng cần có bạn, ai cũng cần người khác sẵn lòng trợ giúp mình, vì vậy hãy mạnh dạn kêu gọi sự giúp đỡ và thể hiện tinh thần nương tựa hỗ trợ nhau như một đội nhóm vững mạnh, hãy nghiêm túc đầu tư vào những mối quan hệ này, ở đây cụ thể là những anh em trong đội ngũ Trainer/Trainee của TGM chúng ta. Hãy nghĩ tích cực cho nhau, sẵn sàng hi sinh lăn xả cho nhau trong công việc nhưng vẫn mạnh dạn góp ý cho nhau khi có lỗi lầm. Thể tin rằng qua những buổi rèn luyện với tinh thần như thế, chúng ta chân thành phản hồi cho nhau một cách thẳng thắn, điều này vô cùng hữu ích cho sự tiến bộ của mỗi người, bởi đôi khi có những cái bạn không nhìn ra được (người ta gọi là vùng mù của bạn), phải nhờ đến góc nhìn của một người khác. Hãy nhớ một điều, chúng ta là đồng đội cùng chí hướng trên con tàu TGM, chúng ta đang xây dng nên mđi ngũ Trainer hùng mnh ch không phi là nhng cá nhân Trainer riêng l.


5. Ngón áp út
Có bao giờ bạn thắc mắc tại sao khi cưới nhau, vợ chồng lại đeo nhẫn cưới vào ngón áp út mà không phải là ngón tay khác? Có nhiều giả thiết được đặt ra để giải thích cho điều này, những giả thiết tưởng tượng cũng có mà khoa học cũng có. Nhưng không quan trọng ở chỗ giải thích đúng hay sai, mà ý nghĩa của điều này rất đáng để suy ngẫm. Khi nói đến chiếc nhẫn cưới, nó là hin thân cho mt tình yêđpvà ngón áp út được vinh hnh nhn lđiu này. Đây cũng là bí quyết thứ năm, bí quyết của ngón áp út: tình yêu ngh. Là Trainer, bạn phải yêu khán thính giả của mình, bạn phải yêu từng giây từng phút được đứng trên sân khấu để chia sẻ với họ, và trong giây phút đó, bn gn như quên hết tt c mi th bên ngoài, ch có bn và người nghe mà thôi. Đó là giây phút trên sân khấu, còn trong công việc, để thành công, bạn phải yêu những công việc bạn đang làm, nếu không yêu được ngay từ đầu thì bạn phải tập yêu nó vì yêu là mđng tbn có th la chn hành đng. Hãy thử thách mình nhiều hơn, đào sâu để hiểu tường tận những việc mình đang làm, hãy nghĩ đến ý nghĩa của công việc bạn tạo ra, hãy đọc về những gương thành công trong công việc ấy,… có rất nhiều cách để bạn tập yêu công việc và dần dần bạn sẽ phát hiện ra những cái hay, cái đẹp của công việc. Yêu là một động từ thể hiện sự quan tâm, chia sẻ, sẵn sàng hi sinh cái riêng cho cái chung, vì đối tượng được bạn yêu. Công việc cũng vậy thôi, bạn có quan tâm, bạn có tìm hiểu, bạn có đón nhận, bạn có dám hi sinh thì bạn mới có thể yêu công việc được và ngược lại cũng đúng. Tất cả chỉ là lựa chọn của chúng ta mà thôi. Quay lại với nghề Trainer, đây là là một công việc khắc nghiệt, một nghề đòi hỏi bạn phải hi sinh và trả giá rất nhiều. Khi ấy, tình yêu ngh là vũ khí mnh m nht có th giúp bn vượt qua tt c mt mi và th thách trên con đường chông gai. Và chỉ có tình yêu nghề, bạn mới dám trả những cái giá rất đắt với sự bằng lòng và hạnh phúc tuyệt đối.

Tóm lại, có 5 bí quyết thành công đơn giản và ý nghĩa nằm ngay trong chính bàn tay của mình:
  • Ngón cái: hãy ước mơ LN
  • Ngón út: bđu t nhng vic nh
  • Ngón trỏ: hãy hc hi không ngng
  • Ngón giữa: tìm kiếm s tr giúp
  • Ngón áp út: tình yêu ngh

Clip vũ công khuyết tật múa ballet làm lay động hàng triệu con tim





KĐH- Sự kết hợp tuyệt vời giữa âm nhạc và những động tác, sự bổ sung, nâng đỡ cho nhau để vẽ nên những nét hoàn hảo từ sự thiếu hụt... Màn trình diễn đầy tính nhân văn, lay động hàng triệu người theo dõi ngay lập tức đã trở thành sự kiện quốc gia.
Vũ điệu ballet thăng hoa lay động trái tim hàng triệu con người. Sự kết hợp hoàn hảo giữa hai vũ công khuyết tật tạo nên sự hoàn hảo, vẽ nên trước mắt người xem sức mạnh kỳ diệu của sự sống. Và đằng sau đó, lại vẫn còn một câu chuyện đời thật đáng khâm phục.

Ma Li - một nữ diễn viên ballet xinh đẹp và tài năng đầy hứa hẹn. Một vụ tai nạn xe hơi năm 1996 lấy mất cánh tay phải của cô khi vừa tròn 19 tuổi. Tương lai dường như khép lại, người bạn trai cũng vội vã quay lưng. Đau đớn, nhưng tình yêu dành cho cha mẹ đã tiếp thêm cho Mali nghị lực sống. Chỉ còn một tay, cô lại bắt đầu học cách tự mình làm lấy mọi việc. 

Một lần tình cờ, được yêu cầu đến hướng dẫn một nhóm trẻ em tập múa, những giai điệu ngân nga đánh thức tình yêu đang chết lịm trong cô. Cô yêu ballet và chưa thể quên đam mê được múa. Ma Li lại bắt đầu khổ luyện và hi vọng.
Một lần tình cờ, Ma Li gặp Zhai Xiaowei - một thanh niên 21 tuổi bị mất một chân trong tai nạn khi 4 tuổi. Lúc đó Zhai Xiaowei đang tập luyện trong đội tuyển xe đạp cho Thế vận hội quốc gia. Cô đề nghị anh cùng múa bài Hand in hand với mình. Chưa bao giờ múa, cộng thêm việc múa một chân khiến Zhai e ngại, từ chối, bỏ đi.
Nhưng rồi Zhai Xiaowei đã hình dung ra được một vũ điệu tràn đầy sức sống. Anh nhận lời. Ma Li tận tình chỉ dẫn cho Zhai từng động tác, họ cùng nhau khổ luyện từ 8h sáng đến 11h đêm, từ ngày nay sang ngày khác. Có nhiều lúc bất đồng ý kiến, nhiều lúc hết sạch tiền để chi dùng, nhiều lần Zhai bỏ đi rồi lại quay lại...

Cuối cùng, Hand in Hand (nhan đề của bài múa) đã rung lên những giai điệu ngợi ca sức sống mãnh liệt. Sự kết hợp tuyệt vời giữa âm nhạc và những động tác, sự bổ sung, nâng đỡ cho nhau để vẽ nên những nét hoàn hảo từ sự thiếu hụt... Màn trình diễn đầy tính nhân văn, lay động hàng triệu người theo dõi ngay lập tức đã trở thành sự kiện quốc gia.